Cafe giờ đây là một điều không thể thiếu trong cuộc sống của con người. Khi một mình, người ta tìm quán cafe ngồi tĩnh lặng suy nghĩ về cuộc sống. Khi với bạn bè, mọi người lại đưa nhau ra quán cafe để trò chuyện thật thoải mái.
Hàng trúc mát rượi chạy theo lối đi, chiếc cầu ván bắc ngang lối mòn, dòng suối trong vắt, tiếng nhạc như vẳng lại từ xa khiến thực khách trùng lòng về một miền ký ức.
Một góc của hạnh phúc Để lại phía sau lưng những ồn ã của đời thường, vượt qua phía bên kia của bức tường kính trong veo, là một thế giới của sự tĩnh lặng, an nhiên và đầy thoát ngộ.
Bước chân tới quán khi trời nhá nhem tối, Màn đêm quyen thuộc dần dần che lấp những tia ánh sáng le lói của ông trời, đâu đó trên cao, ánh trăng bắt đầu ngoi lên, ôi đã lâu rồi, lâu lắm rồi mới lại được ngắm nhìn ánh trăng một cách thư thái như thế này đây, một không gian yên tĩnh, không ồn ào, không khói thuốc, chỉ có tiếng nhạc du dương với những tình khúc nhạc Trịnh, còn cảm giác nào sung sướng và thư thái hơn khi được ngắm nhìn cảnh ánh trăng soi trên mặt nước, và được nghe những bản nhạc bất hủ chứ.
Next Trang 4 trên tổng số 9 trang.